Gái ngoan há phải đeo vàng… – Phần 1

Giả Bình Ao là một nhà văn hiện đại của Trung Quốc. Ông viết truyện ngắn và tản văn. Trong số tác phẩm của ông có nhiều tác phẩm đã được dịch sang ngôn ngữ các nước Anh, Pháp, Việt Nam. Tôi thích những bài tạp văn của ông vì nó không chỉ có một giọng điệu riêng mà còn gửi gắm nhiều ý tưởng và triết lý nhân văn sâu sắc. Xin được trích một bài viết liên quan rất nhiều đến phụ nữ.
Trước kia ít khi thấy vàng, tưởng đó là cái gì đó quý giá nhất trên thế giới này. Ngày nay vàng thấy khắp nơi, tỉ như trên người làm nghề buôn bán, vàng không thiếu chỗ nào. Đeo vàng nhiều như vậy nặng hay nhẹ thì tôi chẳng rõ, có điều không thể lấp lánh dưới ánh mặt trời mà lại dễ sinh cáu bẳn, khiến tôi kinh hoàng. Tôi từng quen thân với một thiếu phụ ở tuổi đẹp nhất của người đàn bà thì nàng lại béo mập, thân hình ngũ đoản, hai cánh tay cong cong, khi đi vung vẩy như mái chèo. Theo sách tướng mà suy, ngữ ấy có phúc phận. Quả nhiên chị chàng lắm của nhiều tiền, mười ngón mà những sáu chiếc nhẫn, cái nào cái nấy to bự, đã thế còn thêm vòng tay, kiềng cổ, hoa tai, nhất nhất đều là vàng cả. Thường thường người có thân hình đẹp lại ít tiền, kẻ lắm tiền thì thân hình chưa đẹp lắm, bèn lấy vàng trang điểm, bà thiếu phụ mà tôi quen là dạng như vậy. Nhưng đáng tiếc là dù bà ta đeo đầy vàng trên người nhưng cũng không ai chú ý, bởi lẽ xoi mói vẻ xấu xí của kẻ khác là điều vô đạo đức và cũng không cần thiết.
Tôi suy ngẫm, tại sao con người ta lại cứ phải đeo vàng vào thân? Ở Mãn Thanh – tỉnh Hà Bắc (Trung Quốc) đào được một tấm áo dệt bằng những sợi vàng, nhưng đó là tử phục mặc cho người đã khuất. Chị Hai Long nuốt cả một thỏi vàng, lại là chuyện chán đời tự vẫn, người ta thường uống thuốc độc để kết liễu đời mình, đằng này chị dùng vàng, thật là độc đáo. Nghĩ mãi mới vỡ lẽ, cái mà tay phải đeo là chiếc còng, chiếc còng đúc từ gang, từ thép cũng có bộ “kim” là “vàng” đứng bên cạnh, nhưng ngẫm lại sai rồi, chỉ đeo còng khi phạm tội. Đoạn tra cứu từ điển, tìm thấy thành ngữ: “kim khẩu nan khai” ai cũng hiểu nôm na miệng vàng khó mở, song miệng vàng, “kim khẩu” là gì? Chưa từng thấy bao giờ, có lẽ người ta muốn chỉ nơi giàu có, chốn vinh hoa là khó ra vào lắm, hay “kim khẩu” là hàm răng vàng. Nếu là răng bọc vàng thì tôi biết, dạo ấy đấu tố xong, một đám thi thể sóng sượt trên bãi, người ta cạy từng hàm một tìm vàng bọc trên răng.