Gái ngoan há phải đeo vàng… – Phần 2

Chẳng thấy gì cả, nhưng đến xác nọ, miệng ngậm chặt, vàng le lói, quá là nan khai, khó mở, đã dám đấu, dám tố, dám giết thì sợ gì mà không đập sọ, làm cho cái “kim khẩu” kia thôi mãn kín bưng! Ôi hãi quá, tôi đi tìm sang trang khác, may sao lại có thành ngữ chữ kim đi đầu “kim ốc tàng kiều” nghĩa là nhà vàng giữ gái xinh. Nếu quả là nhà làm bằng vàng thì khác gì xà lim, nhốt tù giam phạm, chứ đẹp sống sao nổi trong ấy. Vàng đem lại lợi ích cho con người? Không phải xưa đã có chuyện “xin cơm bằng bát vàng” (kim uyển thảo phạn) đó sao? Người thiếu phụ nói trên sau bị bọn cướp chặt cánh tay để lấy hết vàng, may còn cái cổ, thế như con khỉ lông vàng, con chim lông kim không chết vì tay thợ săn mà cuối cùng bởi cái lồng sắt của vườn thú.
Lại nghĩ, đất có hai luồng khí trong, đục. Khí trong bay len ngưng tụ thành cây tre, cây trúc, làm sao làm tiêu, thổi tấu nghe thánh thót, du dương. Phần đục kia trầm tích nên vàng, vàng làm ra tiền, tiền không thể thiếu được, nhưng lắm lúc xóa mờ bao điều lương thiện, chân chính và đạo nghĩa. Hãy tạm quay vè chủ đề trang điểm, nhiều người xưa rất nghèo, nay mới khá lên được một chút đã vội đeo vàng, thể như sợ người ta chê mình nghèo, thể như người hôi nách xức thuốc thơm, thể như người có ghẻ phải xoa bôi phấn sáp. Suy xét hết nhẽ thì lúc chưa kết hôn thiếu nữ ít đeo vàng, bởi vì năng lực kinh tế còn có hạn, bởi vì lúc đẹp nữ nhi đâu cần phải tô vàng, chẳng phải người đời vẫn xưng tụng “thiên kim” nghìn vàng đó sao, “thiên kim” là thanh xuân người con gái, song đi lấy chồng, cô dâu phải đeo vàng, xin lỗi cũng giống như con chiến mã xưa bị đóng dấu lửa trên vai, lông cháy thành sẹo, cũng giống như cái mác, cái nhãn gắn trên thương phẩm. Thời kỳ phụ nữ đeo vàng nhiều nhất, nặng nhất có lẽ là lúc trung niên, khi mà thanh xuân và sắc đẹp đã lần lượt ra đi, những mong lấy vàng đắp điếm lại phần nào những tàn phai. Độ nặng nhẹ của vàng tỷ lệ nghịch với tuổi trẻ, với sức xuân và nguy hại hơn, đeo vàng tạo nên một tâm lý xấu, thế như làm quan lâu ngày sinh ra tật tham lam, thích bắt người ta phải tôn, phải kính, phải thân, phải gần, ai không như vậy thì bị quở là mắt mù, tai điếc. Tôi thường nói với người bạn gái, em đẹp vậy hà tất phải đeo vàng, là chỉ nói với bạn thôi chứ đâu dám bô bô ra ngoài, đến như Gia Bảo Ngọc là còn kín đáo cho rằng: “Đàn bà là do nước tạo nên”.