Rượu và sức nặng thái quá

0 Comment

Tất cả những thứ rượu đều chứa đựng một số nhiệt lượng. Nếu mỗi ngày dùng đều ít thì chắc chắn bạn sẽ nhịn ăn những thức ăn sẽ đem lại cho bạn một số nhiệt lượng. Tốt hơn nên nhịn rượu trong lúc dùng thể chế. Có thể chế nó bằng nước cốt trái cây hay cà chua, hay bằng một món canh rau tươi. Những thức uống này rất bổ và chứa ít nhiệt lượng hơn một mạc-ti-ni nguyên chất. Nếu trong dịp nào mà bạn phải cần nó để khai vị. Nên dùng pha với nước. Đây là số nhiệt lượng của một vài thứ rượu:
Rượu cocktails (rượu mùi pha nhiều thứ): cho 55 đến 60 g rượu: giữa 150 và 300 calo
Rượu nguyên chất: cho 40 đến 45 g giữa 125 và 225 calo
Bia: cho 335 đến 340g (nâu hay vàng) giữa 170 và 225 calo.
Rượu pha: cho 40 đến 45 g rượu, pha-gin (một thứ rượu của Anh) hay Rhum (một thứ rượu mía) hay Vodka (rượu mạnh của Nga) hay bia, hay rượu nguyên chất, với nước cốt chanh, hay trứng đánh với sữa, nước đá, nước Seltz, đường: giữa 125 và 275 calo.
Rượu chát: cho 80 đến 85g đỏ hay trắng, không pha hay ngọt, uống hay khai vị: giữa 75 và 200 calo.
Người ta tính ra khái quát có ba loại sức nặng thái quá và mỗi trong chúng ta kêu gọi một thể chế làm gầy khác nhau.
Loại I – 10 cân hay hơn, trên sức nặng lý tưởng. Nếu là trường hợp của bạn, bạn cần phải có sự giúp đỡ của bác sĩ. Thật ra loại béo phì này gây ra do sự bất điều hòa tuyến hạch. Một tuyến giáp trạng kích động có thể ngăn sự tiêu hóa không được thường sử dụng nhiên liệu xuất xứ nơi thức ăn. Cơ thể lúc ấy có mục đích dự trữ chất mỡ thay vì trích dẫn nó khỏi năng lực. Sự kích động tuyến hạch làm cho bạn phần nhiều bị mệt và uể oải. Bác sĩ sẽ giúp bạn được thăng bằng do một số dược phẩm cần thiết. Khi bài toán khoa học này được giải, thể chế làm gầy sẽ tống đi chất mỡ thừa. Nhữung người trong trường hợp này phần nhiều có thói quan háu ăn. Họ rất thích thú và ăn rất ngon miệng nhưng bộ máy tiêu hóa của họ lại không sử dụng tốt cho thức ăn là mấy.
Khi sự điều hòa tuyến hạch được hồi phục, những người này lại hết sức khó khăn để vứt bỏ được chứng háu ăn, vì sự thèm ăn là một thói quen hơn là một sự cầu khẩn thực sự của chứng đói. Do đó mới có một ước vọng tâm lý về thức ăn dù khi cơ thể không cần thiết. Chứng đói giả tạo ấy phải bắt buộc bì kiềm hãm, bởi một cố gắng thực sự của ước muốn.