Hạn chế nôn nóng

Hạn chế nôn nóngNgười hay nôn nóng nên luyện cho mình có thói quen suy nghĩ cẩn trọng
Nếu vẫn không được thì phải nhờ người khác dẫn dạo và thức tỉnh cho. Bạn bè, người thân trong nhà có thể làm tốt công việc này. Khi cần, người đứng đầu, bề trên trong nhà… có thể yêu cầu tạm dừng vấn đề đang tranh cãi để tâm tình bình tĩnh, ổn định trở lại, tránh biến sai sót thành chia rẽ, mất đoàn kết. Có thể tự nhắc nhở mình như: “Mình làm thế này có thích hợp không?”. “Thái độ của mình thế này người ta có tiếp thu được không?”. “Thử đặt mình vào vị trí của người ta thì sao?”… Người hay nôn nóng nên luyện cho mình có thói quen suy nghĩ cẩn trọng. Trước khi làm việc gì cũng phải nghĩ. Như thế vừa đỡ nôn nóng vừa tăng được lòng tin vào kết quả công việc, mà khi làm cũng dễ có bài bản, suôn sẻ. Cũng có người thậm chí còn dán những biểu ngữ trên tường trong nhà riêng để nhắc nhở bản thân như: “Nghĩ cho chín”, “Chớ nóng nảy”, “Nhẫn”,…
Câu 98. Có thể giải trừ uất ức?
Tâm trạng này thường do sự bực tức, tâm tình không vui thuận gây nên. Sự bực tức đó thường thể hiện qua lời nói hay chữ viết và cả điệu bộ để cho hả dạ nội tâm. Đó cũng là biểu hiện xung động, sự phát tiết về tình cảm.
Tác dụng tiêu cực của sự uất ức rất lớn. Nó có thể làm cho vấn đề vốn đơn giản trở thành phức tạp, tăng thêm tâm tình không lợi, càng làm căng thẳng quan hệ gia đình và bạn bè.
Có 3 cách giải trừ cơ bản (người khác khuyên giải, giải trừ khách quan và tự giải trừ). Trong cách đầu tiên, người uất ức thổ lộ hết và nhận được sự khuyên giải của người thân để điều chỉnh tâm trạng, khôi phục lý trí và sự cân bằng tâm lý. Khi được khuyên nhủ, người được giúp cũng phải biết lắng nghe, suy nghĩ nhất định, đồng thời gạt bỏ những thiên kiến của mình, để cùng người khuyên trao đổi tâm tình mà giải quyết. Còn giải trừ khách quan là do sự, nguyên nhân khách quan vốn gây nên uất ức đó nay đã thay đổi, mất đi. Ở đây có 2 trường hợp:
Theo thời gian, yếu tố làm cho uất ức tự nhiên mất dần đi;
Đối phương nhận ra yếu tố hợp lý của sự oán hận nên chủ động giải quyết (như sửa sai, xin lỗi…).
Trong thực tế, phần đông phải dùng cách tự giải trừ (tự an ủi, nhắc nhở, cân nhắc để xử lý bình tĩnh, toàn diện và hợp lý). Cũng có khi tự đặt mình vào phía đối phương để suy xét, tìm cách giải quyết thực tế. Khi tự thấy được nếu uất ức mãi sẽ chẳng có lợi gì sẽ cố gắng tự xóa bỏ nó.