Tính phức tạp của não

Tính phức tạp của nãoNão lúc nào cũng trong tình trạng nhận nhiều tập hợp tín hiệu từ nhiều nơi khác nhau gửi đến
Điều quan trọng là phái nữ phải ý thức được điều này để theo đuổi việc học tập của mình, quyết tâm theo đuổi những con đường sự nghiệp đã vạch rõ và không trở nên xao lãng và chuyển hướng qua những kế hoạch ngắn hạn.
Tính phức tạp của não khó mà tưởng tượng nỗi. Não lúc nào cũng đang trong tình trạng nhận nhiều tập hợp tín hiệu từ nhiều nơi khác nhau gửi đến. Một tập hợp là từ những thụ thể ở da, mắt, mũi, tai và miệng, gắn liền với ngũ quan chúng ta; một tập hợp khác là từ các khớp và các cơ bắp, nhờ vậy chúng ta có thể di chuyển, đi bộ, chạy, thực hiện những kỳ tích về thể thao, đứng thẳng và không té nhào; một tập hợp tín hiệu khác bắt nguồn từ cơ quan giữ thăng bằng ở tai trong việc giúp liên hệ cơ thể với cơ quan bên ngoài. Tập hợp ấy báo cho chúng ta biết là chúng ta đang đứng thẳng hay lộn ngược đầu, lắc lư sang bên này hay bên kia để cơ thể, thông qua các cơ bắp và tứ chi, có thể điều chỉnh và giữ đúng vị trí.
Trong tất cả các tín hiệu đưa tới từ những bộ phận khác nhau trên cơ thể, các tín hiệu bắt nguồn từ mắt lấn át hầu như tất cả các tập hợp tín hiệu khác. Vì thế, một em bé sẽ từ chối không bò băng qua sàn nhà, qua một vách đá đập vào mắt nó, ngay dù cho “vách đá chỉ là một hình vẽ trên một mặt phẳng. Đó cũng là lý do tại sao chúng ta ý thức được rằng các tín hiệu từ con mắt không ăn khớp với những gì đang xảy ra chung quanh chúng ta khi chúng ta thốt lên rằng “không thể tin được những điều mắt thấy”.
Các phản xạ
Hoàn toàn độc lập với hệ thống liên kết này là một cơ chế có tính cách bảo vệ và đôi khi cứu được mạng sống. Đứng ngoài cả não bộ, cơ chế này có tên là phản xạ. Thí dụ, một phản xạ có tính bảo vệ sẽ hoạt động khi chúng ta đặt tay lên trên một vật gì đó rất nóng. Các thụ thể về nhiệt chuyển tải tín hiệu chỉ tới tủy sống thôi, và ở đó một khi tín hiệu được diễn giải, một tín hiệu lập tức đi theo một dây thần kinh vận động xuống các cơ bắp cánh tay khiến chúng ta rụt tay lại, không cần chúng ta phải cảm thấy sức nóng hoặc nghĩ tới việc rụt tay lại. Chúng ta biết được cảm giác nóng hay bỏng chỉ sau khi chúng ta lấy tay ra bởi vì khi đến não, cảm giác đau cần nhiều thời gian hơn để diễn giải so với tín hiệu phản xạ đưa tới bàn tay thông qua tủy sống.